(Ngày 1-10)Thử thách viết lách của chị Đỗ Trang

Chị Đỗ Trang là một người làm sáng tạo, cũng là một người bạn mình quen đã lâu từ khóa Vẽ Kể Chuyện gần chục năm trước. Chắc là chị ấy cũng không nhớ mình đâu hiu hiu. 

Cơ mà vẫn còn làm bạn trên facebook, mình thấy chị ấy có thử thách 100 ngày viết lách chia sẻ công khai rất thú vị với nhiều nội dung hay nên mình lưu lại đây để tiện đọc lại ấy. 

Vì nội dung 100 ngày cho vào 1 bài thì sẽ dài chết mất, nên chắc mình sẽ chia nhóm tầm một chục ngày một bài nha. Enjoy 🥰

(Image by Monoar Rahman Rony from Pixabay)

Ngày 1: Bắt đầu

Ok, không giấu gì mọi người thì dạo gần đây mình có một thói quen mới là nghe podcast. Và khi càng nghe thì mình lại càng có nhu cầu muốn được viết. Tự dưng tối nay nghĩ ra việc thực hiện #100dayschallenge viết tối đa 150 chữ mỗi ngày, về một chủ đề ngẫu hứng nào đó.

Việc duy trì một thói quen không dễ. Và mình thì chưa bao giờ có khả năng duy trì một thói quen quá lâu. Để xem thử mình có hoàn thành được #challenge này không. Đầu năm nay mình đã nghĩ sẽ không bao giờ dậy được lúc 5h sáng để đi tập yoga đấy thôi. Quyết tâm được một chút thì mắc dịch. Hi vọng lần này không có tảng đá nào lăn qua chặn đường mình.

Đây là những dòng của ngày đầu tiên nhé.

Ngày 2: Walk half the way. Destiny will find the other half.

“Cứ bước một nửa con đường. Nửa còn lại, số phận sẽ dẫn lối”. Đọc lại cũng không thể ngờ được đây là câu nói mình tự tặng mình năm 2015. Lúc mình 29 tuổi.

Mỗi khi mình đứng trước một quyết định, đây là cây nói dẫn đường cho mình. Như việc mình chọn quen anh. Mình năm 31 tuổi chắc cũng không ngờ mình của năm 34 đang cùng anh mở một nhà hàng.

Chiếc bẫy ở đây là, liệu quyết định này có thực sự hợp với mình không. Với một người “trên mây” như mình thì việc nghĩ ra ý tưởng mới là việc thường xuyên, nhất là mỗi khi đứng dưới vòi sen. Nhưng trong đó có rất nhiều ý tưởng xàm. Cách thử nghiệm là…hết 150 từ rồi mọi người ơi.

Cảm nhận của tớ: 

Ở bài này, chị Đỗ Trang có nói đến một câu luôn dẫn lối cho chị. C mình, lúc trước rất lâu mình cũng có một câu mình rất thích, đó là “Nếu thực sự khát khao, bạn sẽ tìm thấy con đường”, và câu này cũng đã giúp mình rất nhiều trong những giai đoạn mình chưa biết là mình sẽ đi về đâu. Mình chỉ biết cố gắng trong từng công việc nhỏ mà mình có cơ hội được làm.

Ngày 3, 4 và 6: Nhận biết 4 loại tính cách phổ biến của khách hàng

Có một số kiến thức mình thu nhận được trong quá trình đi làm, mình thấy khá hay. Ví dụ việc, nhận biết 4 loại tính cách phổ biến của khách hàng.

Loại 1, khách hàng bay bổng. 

Chị thích kiểu này, cái kia cũng đẹp kìa em, chị có ý tưởng này hay lắm. Hay là mình kết hợp này và này đi. Đây là chị “thích đủ thứ”.

Loại 2, khách hàng hoa hậu thân thiện. 

Chị ơi, cho em giao trễ 1 tuần nhé, hàng chưa về kịp ạ. Ok em. Chị ơi, chị ck đặt cọc cho em 50% nhé. Ok em. Đây là chị “luôn thông cảm”

Loại 3, khách hàng thích chi tiết. 

Em ơi, sofa này làm bằng chất liệu gì. Vải này nhập từ đâu. Bảo hành bao lâu. Đây là chị “7749 câu hỏi”.

Loại 4, khách hàng quan tâm đến kết quả. 

Câu hỏi khách hàng này thường đặt ra là, khi nào có hàng, giảm giá bao nhiêu. Khách hàng này thường sẽ muốn mọi thứ nhanh nhất, và rẻ nhất. Đây là chị “liền, tốt, rẻ”

Trước khi vào phần, bạn sẽ ứng xử như thế nào với từng loại khách hàng, mình muốn chia sẻ một chút suy nghĩ của mình về công việc sales:

Thứ nhất, mình cho rằng tính chất của công việc sales không phải là “nói”. Sales giỏi là người “biết lắng nghe” và “đặt câu hỏi phù hợp”. Đây là cách phân biệt sales “sang” và sales “kém sang”. Mình đã nhiều lần bỏ ra khỏi cửa hàng vì các bạn sales nói quá nhiều.

Thứ nhì, phải luôn yêu thương khách hàng, vì khách hàng là người mang đến doanh thu cho mình. Họ là người trả tiền cho dịch vụ của bạn, và bạn không cần phải “gây chiến” với khách hàng. Mọi thứ đều có thể được giải quyết trên sự thảo luận, trao đổi, gỡ rối.

Khi mình viết về việc phân loại khách hàng, hoàn toàn không phải với mục đích đánh giá khách hàng theo hướng tiêu cực. Theo một cách truyền thống, sales sẽ thao thao bất tuyệt về sản phẩm họ đang bán. Mình, theo một cách khác, dựa trên phân loại để đưa ra cách tiếp cận phù hợp.

Loại 1, khách hàng bay bổng. Chị thích kiểu này, cái kia cũng đẹp kìa em, chị có ý tưởng này hay lắm. Hay là mình kết hợp này và này đi. Đây là chị “thích đủ thứ”.

Với khách hàng này, sales cần đóng vai trò là một “người định hướng”. Khách hàng này có thể phân vân khá lâu giữa 3 sự lựa chọn về màu sắc A,B,C và mãi không chốt được. Phương pháp của mình là, chốt luôn giùm khách. “Em thấy màu A hoặc màu B đẹp”.

1. Giảm dần sự lựa chọn cho khách hàng

2. Bạn có biết rằng khi bạn tung đồng xu để quyết định, thì kết quả không nằm ở việc đồng xu tung ra mặt sấp hay mặt ngửa, mà nằm ở chính khoảnh khắc đồng xu đang rơi xuống. Đó chính là lúc thâm tâm bạn muốn đồng xu sẽ rơi mặt nào.

3. Khi bạn “mạnh mẽ” quyết định dùm khách, là lúc “thâm tâm” khách trỗi dậy khẳng khái, “Không, chị chọn màu C” (Bingo!)

“Vậy mình chốt màu C chị nha” “Ok em”

Ngày 5: Bồn chồn

Khi nghỉ ngơi, mình hay có cảm giác bồn chồn với suy nghĩ, mình phải đang làm gì đó. Nếu đó là một chuyến đi dài, mình có thể tách cuộc sống hàng ngày qua một bên. Nhưng nếu đó là vài tiếng cuối ngày, vào ngày nghỉ, cảm giác bồn chồn len lỏi, nhắc mình phải làm này, làm kia.

Mình nghĩ sự bồn chồn này là kết quả sau 12 năm đi học . Cái cảm giác lúc nào cũng phải làm bài tập cho ngày mai, học bài xong mới được đi ngủ. Nó tạo cho mình cảm giác mình không có quyền tận hưởng sự nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi là lười biếng.

Mọi người có biết, một trong những ngày hạnh phúc nhất đời mình. Là ngày cuối cùng của cấp 3. Thực lòng mà nói, mình chưa bao giờ mong trở lại thời đi học.

Ngày 6: 4 phân loại nhóm tính cách

Tên gọi tiếng Anh của 4 phân loại nhóm tính cách như sau:

Intergration: thích ôn hòa, thấu hiểu, hỗ trợ (biểu tượng trái tim)

Development: thích phát triển, cơ hội, thay đổi (biểu tượng cái đầu)

Baser: thích sự lặp lại, trật tự, chi tiết, nguyên tắc (biểu tượng chiếc hộp)

Results: thích đúng giờ, hiệu quả, theo đuổi mục tiêu (biểu tượng đôi chân)

Đối với làm việc nhóm, mình quan sát thấy:

Các bạn Thiết Kế thường có xu hướng thiên về Development và rất Anti Results

Thiết kế thường thuộc nhóm Development. Tuy nhiên nếu ở vị trí Leader, nên có thêm tính Results

Các bạn Kế Toán, Account thường có tính cách của nhóm Baser. Mình không chắc lắm là mình muốn có một Kế Toán “bay bổng với những con số”

Trong nhóm hay có một bạn Gấu mẹ vĩ đại, luôn săn sóc tà tữa, ăn vặt, ăn xế cho team. Hẳn bạn này thuộc nhóm Integration.

Các boss nên có tính Results cao. Công ty có Boss tính cách “độc tài tích cực”, thường có tốc độ tăng trưởng nhanh.

Càng lên chức cao, các quản lý thường có xu hướng giảm bớt tính Integration


Tính cách là một hệ tổng hòa. Không nên tách biệt các loại tính cách và cho rằng, 1 người sẽ nghiêng hẳn về 1 tính cách. Hãy quan sát tính cách như một biểu đồ hình thang (hình minh họa). Và bản thân có thể luyện tập để thay đổi hình thang này. Ví dụ như hình thang tính cách của mình đã từng thiên về Development & Intergration rất nhiều. Hiện nay mình nghĩ mình thiên về Development & Results nhiều hơn. Muốn biết rõ thì có thể làm bài test (có phí).

Một vài từ khóa cho các bạn nếu các bạn quan tâm và muốn đọc kỹ hơn: “The FocusProfile” “Garuda AS

P/S:

– Bài mix nhiều tiếng Anh & tiếng Anh, hi vọng các bạn không bắt lỗi không tôn trọng Tiếng Việt.

– Bài có nhiều quan điểm cá nhân, hi vọng các bạn không vặn vẹo mình đang stereotype. Hơ hơ.

– Bài dài hơn 150 từ rồiiii

Cảm nhận của tớ: 

Ở bài này mình(BeautyOnCode) thấy nội dung rất hay về 4 phân loại tính cách: Intergration, Development, Baser, ResultsNghề lập trình viên thì nó cũng tương tự với nghề thiết kế là thường thiên về nhóm Development(thích phát triển, cơ hội và thích thay đổi). 

Khi mới vào nghề, mình thấy cái tính Intergration(thích ôn hòa, thấu hiểu) sẽ nhiều hơn do người mới có xu hướng muốn hòa nhập vào công ty và mọi người trong công ty. 

Và khi mà bắt đầu ở những năm kinh nghiệm thứ 3, thì mình cần thiên về tính Results hơn, tức là sẽ cần chú trọng về tính đúng giờ hiệu quả và theo đuổi các mục tiêu cụ thể.  Điều này sẽ giúp bạn đạt được các kết quả cụ thể trong công việc, cũng như có được sự tin tưởng khi công việc hoàn thành đúng kế hoạch của dự án. 

Nhân đây có một tip nhỏ về cái tính Results mà mình đã áp dụng và thấy khá hiệu quả là: thường thì những năm đầu khi làm task mình luôn mong đợi sự hoàn hảo trong khả năng của mình. Nhưng từ những năm kinh nghiệm thứ 3 trở lên, thì mình nhận ra là làm hoàn hảo thường sẽ bị quá giờ, và thường thì những khía cạnh hoàn hảo nó không thực sự cần thiết. Cho nên mình đổi cách làm là hoàn thành task từ 50-70%. Trong đó 30% đầu tiên là communication với client, leader về requirements, solution; sau đó thực hiện code và khi kết quả khoảng 70-80% rồi thì sẽ gửi cho team và leader review. 

Điều quan trọng ở đây là nếu mình làm sai hướng, hoặc hiểu sai requirements, hay làm thiếu, hay có những comments từ mọi người thì mình vẫn còn thời gian để chỉnh sửa lại và ít ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng của dự án.

Ngày 8: Tưởng tượng về tương lai

Gần đây tôi có trò, tự phân thân và tưởng tượng về tương lai của mỗi phân thân. Ví dụ, trên đường về nhà, tôi nghĩ, tôi sẽ làm gì khi về nhà. Vậy là các phân thân bắt đầu hiện ra trong đầu tôi. Chang A, về nhà, nằm ườn trên sofa, lướt tik tok, nhấc mông dậy tắm, đi ngủ. Chang B, về nhà, tắm, lên giường mở laptop, xem vài thứ. Chang C, về nhà, tắm, mở Netflix, xem gì đó giải trí với anh, đi ngủ sớm.

Nếu có thời gian hơn, tôi tiếp tục tưởng tượng phân thân trong 1 tuần, 1 tháng, 1 năm. Tôi nhận ra nếu tôi chọn phân thân chăm chỉ thì có thể 1 năm sau, tôi sẽ trở thành tôi tốt hơn bây giờ.

Nhưng thú thực là nhiều lúc, tôi lười lắm, lười chảy thây luôn. Lười như một con sloth không muốn làm gì cả.

Ngày 9: Vịt quay Bắc Kinh. Cà phê Phin. Pizza nướng lò củi.

Có vài món ăn khiến tôi nhớ mãi, kiểu như là, những thứ bạn không thể có được lần 2 trong đời.

– Matcha đá xay ở tiệm My Sweet Memory trên đường Bathurst

– Tiệm mì Udon nằm ở tầng 1, dưới chân cầu thang, chung cư nhà ai đó

– Vịt quay Bắc Kinh lớp da giòn tan, miếng thịt nạc không mỡ, đường cắt sắc lẹm, tại nhà hàng ở Melbourne

– Cà phê phin ở Tùng, với lớp cà phê nở phồng, xốp

– Pizza Tôm, nướng lò củi, ở nhà hàng Lebanese, nơi tôi làm thêm. 23:45. Chờ chuyến xe buýt cuối cùng về thành phố. Đó là tối thứ 6 cuối tháng, nhân viên được order một món mang về. Tính cầm pizza về share cho bạn. Trời lạnh và đói bụng. Cắn một miếng, nóng hổi, mùi tỏi thơm ấm sực. Không ngưng được. Lần đầu tiên 1 mình ăn hết cái pizza.

Ngày 10: Tôi thích đọc về tâm lý học.

Tôi nghĩ tâm lý học là nền tảng của tư duy. Và tư duy là nền tảng của hành động. Ở xứ mình thì nền tảng của hành động lại là đạo đức, thuần phong mỹ tục. Tôi thấy đôi khi hơi lạc lối. Khi tôi bắt đầu hiểu về bản thân tôi hơn, thì tôi bắt đầu thấy khó hiểu hơn với môi trường xung quanh.

Tôi lấy một ví dụ. Tại sao người nhỏ tuổi lại sợ người lớn tuổi, phải luôn vâng vâng dạ dạ. Cái này là “manipulate”. Tôi kể một câu chuyện của ba tôi, đi ăn sáng, đậu xe máy, tự dưng một ông già xuất hiện chửi rủa om sòm. Ba tôi tranh luận lại. Tôi không nhớ rõ chi tiết. Ông già buông ra một câu, ba mẹ cậu không dạy cậu ah. Ba tôi nói, 60 tuổi thì tôi tự dạy tôi chứ cần gì phải ba me dạy.

Khi nào bạn thấy bạn là một người trưởng thành thực sự. Khi nào bạn thấy bạn là người tự dạy mình. Khi nào bạn hết sợ ba mẹ, sợ người lớn. Tôi dùng từ “sợ” nhé. Tất nhiên, tôn trọng thì vẫn tôn trọng. Nhưng “sợ” là một hình thái tâm lý khác.

(Còn tiếp)