(Ngày 11-20)Thử thách viết lách của chị Đỗ Trang

Ngày 11: Một vài câu chuyện nhỏ định hình tính cách của tôi

Lúc 5 tuổi. Đến giờ đi ngủ, tôi lọ mọ đứng lên mắc màn nhưng tất nhiên với một con nhóc bé tí thì cây đinh gắn tường quá cao với tôi. Tôi quay qua cầu cứu ba. Ba nói, con thử nghĩ cách đi ví dụ như đứng lên ghế. Vâng, đây là câu chuyện lý giải cho đức tính nữ cường của tôi

Tính tôi “hồi trẻ” nhanh nhẹn, lanh lẹ, đôi khi lanh chanh. Có lần tôi lanh quá, nhảy vào họng chị cùng chỗ làm, trả lời cho boss giùm chị luôn. (Tôi nghĩ có tính cách này một phần vì dòng máu Quảng chảy trong người tôi). Chị về viết một email dài dặn tôi. Trong đó có một câu tôi nhớ, đôi khi người làm cùng em có thể không giỏi bằng em, họ suy nghĩ chậm hơn em, nhưng em nên để tâm và chờ đợi họ. Tôi còn mắc phải sai lầm này vài lần, tính cách mà, khó sửa, nhất là khi mình còn trẻ và chưa hiểu chuyện.

Giờ nghĩ lại tôi vừa thấy hơi xấu hổ, cũng hơi buồn cười cho Chang Chẻ.

Ngày 12: Có thể tóm gọn khái niệm lại bằng một từ, đó là đỉnh cao của ngôn ngữ.

Tiếng Nhật có từ “Zen”. Chỉ cần nhắc đến “Zen”, bạn có nói cả ngày, thậm chí viết 1 cuốn sách về nó. Còn nhiều từ khác, Wabi Sabi, Ikigai, v.v. 

Mình thích những từ gợi hình ảnh nhiều, như “Acohi”. Bạn biết, nó không chỉ đơn là “uống cà phê khi trời đang mưa”, nó còn hàm chứa một thái độ sống nữa đúng không. 

Tiếng Thụy Điển có từ “Lagom”. Tiếng Đan Mạch có từ “Hygge”. Ngôn ngữ và tư duy có mối liên hệ chặt chẽ. Ngôn ngữ càng ngắn gọn, càng mạch lạc, tư duy của người sử dụng càng cấp tiến hơn. Như trong phim Arrivals, mình mơ hồ cảm được ý tưởng “ngôn ngữ tinh giản có thể giúp bạn nhìn thấu quá khứ và tương lai”. 

Chính ra mình thấy những ngôn ngữ mới của GenZ lại khá hình tượng. “Giả trân”, “sương sương”, “phèn”. Bạn chỉ cần dùng 1 từ mà nó hàm chứa bao nhiêu là thái độ. 

Tuy vậy, những từ này chỉ nằm trong phạm vi hài hước. Có từ nào trong Tiếng Việt mà chỉ cần dùng 1 từ là bạn có thể hình dung được 1 khái niệm rộng lớn?

Ngày 13: Chủ đề ngôn ngữ mình còn thấy khá hứng thú nên mình viết tiếp

Tầm 10 năm trước, những người xung quanh nhận xét về cô bằng những từ như “ngữ đàn bà khó ở”, “chướng khí”, “bà hoàng”, “suốt ngày cau có, yêu sách”. Bối cảnh: cô vừa sinh con 1 năm trước.

Ngày nay, họ tư vấn, cô đang trải qua giai đoạn “trầm cảm sau sinh”

Đây là một ví dụ điển hình khi mình nói, nếu bạn có thể gọi tên được được khái niệm bằng 1 từ chuyên môn cụ thể, tư duy và hành động của bạn sẽ cấp tiến hơn.

Tôi luôn hơi “lười” một chút trong việc giới thiệu với người lạ, đây là bạn trai của con/cháu/em. Vì tôi biết sau đó sẽ là hàng loạt các câu hỏi, bạn trai? Không phải chồng ah? Khi nào cưới? Mai mốt hắn bỏ mi răng? Sống cùng nhau hà? Ahhhh, “sống thử”, mấy đứa Tây hắn rứa đó.

Oh excuse me! “Sống thử”? Đây cũng là một từ khá mới trong tiếng Việt, xuất hiện phổ biến tầm những năm 90s. Mình cho rằng đây là một từ khá thiển cận và đầy định kiến.

Nếu ở Thụy Điển, mình chỉ cần trả lời, đây là Sambo của tớ. Mọi người sẽ, ah ok.

Ngày 14: “Ai rồi cũng sẽ tan biến, lúc chết đi rồi tiền bạc vật chất có mang theo được không?”

Vậy thì tại sao ta phải tiếp tục cố gắng?

Mình mất tầm mấy tháng để nghĩ về vấn đề này. Mình còn hay hô khẩu hiệu vào mỗi sáng, khi bước ra khỏi phòng, “Yayyyy, let’s go out, work and die another day”

Đến một ngày tự dưng mình nghĩ

“Ai rồi cũng sẽ tan biến, lúc chết đi rồi tiền bạc vật chất có mang theo được không?”

Chết không mang theo được. Nhưng lúc còn sống thì sao. Chẳng phải nếu lúc còn sống mà đầy đủ một chút thì cuộc sống sẽ đỡ chật vật hơn không.

Từ lúc đó thì mình tìm ra được lý do cho sự cố gắng của mình. Cố gắng cũng chết, không cố gắng cũng chết. Vậy tại sao không cố gắng, vì mình không mất gì cả. Có thể thêm một vài vết nhăn trên khóe mắt vì thức khuya làm việc. Tích thêm chút mỡ bụng vì ngồi máy vi tính lâu. Nhưng.

“Mình có thấy vui với việc mình đang làm không?”

Có, thấy vui.

Vậy thì cố gắng thêm chút nữa đi 

Ngày 15:

Vì sao tôi chọn bắt đầu thử thách “Viết mỗi ngày 1 bài viết, 1 bài viết tối đa 150 từ, liên tục trong vòng 100 ngày”?

Tôi không phải là người có thói quen làm 1 việc – lặp đi lặp lại – vào 1 thời gian nhất định, ăn 1 món ăn hàng ngày. Tôi muốn thử làm việc mình chưa từng làm.

Tôi đang học cách diễn đạt ngắn lại. Mặc dù có quá nhiều bài tôi thất bại trong việc giữ nó ở mức 150 từ. Nhưng nhờ giới hạn 150 từ mà tôi không viết bài 500 từ 

Tôi nghĩ thử thách này ép tôi phải đọc thêm, nghe thêm. Trong tầm 20 ngày đầu, tôi có thể “nặn” chủ đề từ vốn liếng sống ít ỏi. Nhưng tôi nghĩ, sau đó, tôi buộc phải đọc thêm để tìm tòi ý tưởng mới.

Bài này đúng y 150 từ.

Ngày 16:

Tôi tự cho mình là người hướng nội. Mặc dù khi tôi nói với một ai đó tôi quen, mình/em/chị là người hướng nội, thì họ phì cười. Kiểu, ơ đùa à. Thực ra thì trông tôi có vẻ hướng ngoại, hoạt bát, liên mồm liên miệng. Nhưng nhiều lúc, tôi bị khớp trong nhóm đông. Tôi cư xử đơ đơ, cười sượng sượng, một kiểu rất là không phải mình. Có 1,2 lần tôi party cùng bạn và những người tôi không quen biết. Bạn nhìn tôi loay hoay cả buổi, cứ hỏi, mày bị gì dzạ?

Đó là trước kia thôi, giờ thì tôi hết tham gia những cuộc vui giao lưu quần chúng như vậy rồi. Tôi có một anh người yêu siêu hướng nội. Hai chúng tôi chơi với nhau. Tôi thấy vui và thoải mái. Là người yêu, là người bạn, là cộng sự trong công việc. Tôi thấy mình may mắn.

Ngày 17: Hôm nay mình sẽ viết về tình yêu

Bạn thuộc nhóm nào? “Cái gì của mình sẽ là của mình” VS. “Có không giữ, mất đừng tìm”

Có những mối tình đến với nhau trải qua nhiều trắc trở. Chính sự trắc trở này lại là thứ thuốc gây nghiện, khiến 2 người cảm thấy phải luôn chiến đấu với để có được nhau. Nhưng khi cuộc chiến qua, mọi thứ trở về yên bình, sau đó sẽ là gì? Đây là điều mình đã suy nghĩ khi mình và anh bắt đầu cuộc sống chung. Điều gì sẽ khiến 2 người sẽ còn kết nối với nhau sau 10, 20, 30, 50+ năm ở cạnh nhau.

Mình nghĩ ra một cách, đó là, tạo thói quen.

Những lời khuyên như lâu lâu hâm nóng, tạo bất ngờ cho nhau các kiểu, nó không ứng dụng hợp với mình. Mình muốn những giải pháp không cần phải gắng gượng (effortlessly).

Mình với anh tạo ra một trò chơi nhỏ, ngay khi đặt lưng xuống giường, ai là người hô “anh phải hun em/ em phải hun anh” trước sẽ thắng và được hun trước khi đi ngủ. Nghe có vẻ trẻ con và đơn giản. Nhưng đây là cách, để 2 người sẽ hun nhau ít nhất 1 lần trong ngày. Một mối quan hệ sau nhiều năm, đôi khi những thói quen nhỏ sẽ rơi rụng dần.

Còn gì nữa. Mình hay nói, anh ơi, em êu anh. Lâu lâu cứ nói linh tinh vậy thôi. Anh cũng hay nói vậy với mình.

Lâu lâu mình lại lải nhải những câu hỏi, anh ơi, ai là người quan trọng với anh nhất. Em. Anh ơi, em đẹp không. Đẹp.

Viết đến đây thì bạn có thể hiểu, mình thuộc nhóm “Có không giữ, mất đừng tìm” hen.

Ngày 18: Tôi cực kỳ dễ bị mất tập trung

Một trong những công việc hôm nay tôi cần làm, là lên ý tưởng logo cho một shop mỹ phẩm ở Đà Nẵng. Tôi xắn tay áo, sketch một vài ý tưởng.

Lúc sketch thì tôi chợt nghĩ, làm sao để logo trông có vẻ thân thiện và cuốn hút hơn, kết hợp dễ dàng để post cùng các hình ảnh trên FB, IG, IG Stories. Vậy là tôi xem qua một chút về việc cách tạo content hiệu quả trên social media.

Tôi tìm được 1 IG account chia sẻ các tips nhỏ để tăng lượng followers. Tự dưng tôi nhớ đến NOI và lời rủ rê của cô em về việc submit bài viết cho NOI.

Tôi cũng đang sẵn có một chủ đề, tôi nghĩ có thể phù hợp. Tôi mở Word bắt đầu type. Font chữ Roboto không làm tôi hài lòng và dễ chịu con mắt.

Tôi lên google tìm kiếm font Việt hóa, tìm chán chê, gõ thử vào Word. Thấy đẹp mắt rồi nè. Vậy là tôi viết 1 bài về sự mất tập trung của tôi.

Ngày 19:

Những chuyện không may, những năng lượng tiêu cực từ bên ngoài, luôn xảy ra với tất cả mọi người. Sự khác nhau là, người trưởng thành sẽ nâng rắc rối, đặt lên bàn tay, gỡ chúng nhẹ nhàng như tháo một cuộn len rối.

Mình nhận thấy rằng, các bạn trẻ của thế hệ mới rất là hay. Các bạn trải lòng, các bạn thể hiện cảm xúc, các bạn vui buồn rất thật. Các bạn băn khoăn trăn trở, tìm lời đáp cho câu hỏi “Tôi là ai”. Các bạn có xu hướng bắt đầu tập trung vào việc định nghĩa bản thân hơn là việc quan tâm đến xã hội nghĩ gì như các thế hệ trước. Cái tôi được bộc lộ nhiều hơn.

Khi quăng mình vào thế giới này, sẽ có nhiều va xước. Tôi mong bạn đủ mạnh mẽ. Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng, oh nhìn lại thì mọi việc cũng không tồi tệ như mình đã tưởng. Và nếu nó thực sự tồi tệ thì, có sao đâu, ta chỉ là một ngôi sao băng qua cuộc sống này.

Mình hay viết tùy hứng, lúc thì trong sổ sketch, lúc thì trong sổ đi đo công trình. Hôm qua dọn file trên máy tính thì tự dưng đọc đoạn viết này trong một file excel rất không liên quan. Lúc đọc lại thì cứ ngồi nghĩ, phải mình viết không nhỉ, hay mình cop ở đâu, mình viết cái này lúc nào, vì sao mình lại viết vậy. Mà đọc cái giọng văn đạo lý thì cũng hơi hơi giống giọng văn của mình

Ngày 20: FROM TASK TO TICK. Bạn là người tư duy làm việc theo cách nào?

Hôm nọ mình viết một bài về sự mất tập trung của mình. Thực ra đó là chỉ là một phần nhỏ trong phong cách làm việc của mình. Có một điều mình đã không nói, vì mình nhận ra tính mình dễ mất tập trung nên mình đã tự xây dựng hệ thống tư duy trong công việc phù hợp với tính cách cá nhân (Haha, thực ra là mình đang cố thuần việt chứ mình không cố ý đao to búa lớn như vậy, ý mình là I build my own working system)

Thay vì đặt mục tiêu hoàn thành công việc theo ngày, mình tư duy theo tuần. Tuần này mình cần hoàn thành những gì, tuần trước mình đã làm được gì. Việc mở rộng khoảng trống deadline cho mình sự tự do hơn trong việc sắp xếp thứ tự ưu tiên.

Những tasks có liên quan đến khách hàng, liên quan đến teamwork nếu mình không hoàn thành sẽ làm chậm tiến độ của người khác, mình sẽ hoàn thành càng sớm càng tốt, và hạn chế không có chỗ bay nhảy hay mất tập trung trong các task này. Các task này thường không đòi hỏi vận động não, làm nhanh, không nên mất quá nhiều thời gian.

Dạng task thứ 2 liên quan đến sáng tác. Những task có thể hoàn thành nhanh trong vòng 1,2 tiếng, mình thường hoàn thành trong ngày để cuối ngày nhìn lại có chút tự hào vì mình đã tick xong 1 task. Những task cần suy nghĩ lâu và sâu hơn, thường là những project cá nhân, mình sẽ để deadline trong tầm 1 tuần để mình có thời gian bơi trong những ý tưởng.

Tóm lại mình chia làm 2 nhóm, task cần não và task không cần não. Task không cần não thì nên làm xong sớm. Task cần não thì phải đào sâu vì đây là những task tạo nên giá trị cho bản thân.

Mình đã từng làm với nhiều người có cách tư duy làm việc khác mình. Cụ thể là anh bạn trai mình. Là những người sẽ chỉ tập trung hoàn thành 1 task xong rồi mới qua task mới. Đôi khi mình bị quá tải và stressed thì mình ứng dụng cách tư duy giống vậy. Dẹp hết tất cả qua 1 bên, và chỉ tập trung vào việc hoàn thành từng task một. Không có nghĩa là mình muốn thay đổi hoàn toàn qua cách tư duy này, vì đối với mình, sự bay bổng (đôi khi khiến mình mất tập trung) cũng là một tính chất của người làm ngành sáng tạo.

Biểu đồ bên dưới mình vẽ để minh họa cho 2 lối tư duy làm việc (mà mình biết). Có thể bạn có cách suy nghĩ khác thì chia sẻ mình nghe với nha

Làm việc theo ngày
Làm việc theo tuần

Tiêu chí của mình trong mọi việc, là tìm ra một hệ thống phù hợp với tính cách của mình. Đầu tiên là hiểu bản thân trước, mình thích gì, mình không thích gì. Điều mọi người cho là lý tưởng chưa chắc đã là lý tưởng của mình. Có thể, mọi người ca ngợi sự ngăn nắp, trật tự, nhưng nó lại không phải là mối quan tâm của mình. Mình thích tập trung vào tính hiệu quả và kết quả.

Trước lúc viết thì không biết hôm nay viết gì. Viết xong thì thấy như viết luận văn luôn. Cám ơn mn đã đọc đến đây. Ah, bài này mình dùng nhiều từ Tiếng Anh xen kẽ, tại mình lười á mn.

(Còn tiếp)